Phúc Tâm Đườnghttps://www.phuctamduong.com/uploads/logo.png
Thứ bảy - 11/04/2026 04:54
Không phải là những con số hào nhoáng, cũng không phải những điều lớn lao để kể, Bếp ăn từ thiện của Nhà thương Phú Yên đi qua 25 năm bằng một cách rất giản dị: nhóm lửa mỗi ngày, nấu cơm mỗi ngày, và giữ ấm lòng người mỗi ngày.
BEP 01
Với sự đồng hành bền bỉ của những nhà hảo tâm, cùng tấm lòng tận tụy của các cô, các anh chị tình nguyện viên, suốt một phần tư thế kỷ, bếp ăn vẫn đỏ lửa. Từ những ngày đầu còn chật vật từng bao gạo, từng bó rau, đến hôm nay đã trở thành chỗ dựa quen thuộc cho biết bao bệnh nhân nghèo và người nhà. Gần 10 giờ sáng, trước sảnh bếp ăn, những chiếc ghế nhựa xếp thành hàng. Người đến sớm, người đến muộn, nhưng ai cũng kiên nhẫn chờ đến lượt nhận phần cơm trưa. Có người đã gắn bó với bếp nhiều năm như một thói quen không thể thiếu trong những ngày nằm viện. Một cụ bà 67 tuổi, tay cầm chiếc cà mèn cũ, chậm rãi ngồi xuống. Bà nói, vợ chồng bà đã nhận cơm ở đây suốt nhiều năm kể từ khi chồng bà phải chạy thận định kỳ. Cuộc sống gói gọn trong bệnh viện, từng đồng chi phí đều phải tính toán. Những suất cơm miễn phí không chỉ giúp họ cầm cự qua ngày, mà còn là chỗ dựa tinh thần để tiếp tục hành trình điều trị dài đằng đẵng. Có những người từ xa đến chăm bệnh, lạ lẫm với thành phố, nhưng chỉ cần một lần ăn cơm ở bếp là nhớ mãi. Họ nói cơm ở đây “ngon”. Cái ngon không nằm ở cao lương mỹ vị, mà nằm ở sự sẻ chia, ở cách những người xa lạ đối đãi với nhau bằng tình thân. Hai mươi lăm năm trước, từ một ý tưởng thiện nguyện và những tấm lòng chung hướng về người bệnh nghèo, bếp ăn được hình thành. Những ngày đầu, số lượng suất ăn còn ít ỏi, việc duy trì bếp không hề dễ dàng. Các tình nguyện viên phải xoay xở đủ cách để gây quỹ, từ việc tự tay làm bánh đem bán, đến đi vận động từng nhà hảo tâm. Nhưng chính sự bền bỉ và chân thành ấy đã giữ được niềm tin. Người này thấy, người kia biết, rồi cùng góp sức. Từ những “hạt lành” ban đầu, bếp ăn dần lớn lên, không chỉ đủ sức duy trì hàng trăm suất cơm mỗi ngày mà còn mở rộng vòng tay hỗ trợ những trường hợp đặc biệt khó khăn. Không ít lần, bếp đã trích quỹ để giúp bệnh nhân chi trả viện phí trong những tình huống cấp bách. Có khi là một ca bệnh nguy kịch cần tiền gấp, có khi là một chuyến xe chuyển viện mà gia đình không đủ khả năng lo liệu. Những hỗ trợ ấy không ồn ào, nhưng kịp thời và đầy nghĩa tình. Điều đáng quý hơn cả, là những con người giữ lửa cho bếp suốt 25 năm qua. Có người đã ngoài 70 tuổi vẫn đều đặn có mặt mỗi ngày. Họ làm việc không lương, không danh, chỉ bằng một suy nghĩ giản đơn: đặt mình vào hoàn cảnh của người bệnh để mà thương, mà giúp. Những buổi sáng mùa lạnh, ngồi rửa rau mà tay tê buốt. Nhưng chưa bao giờ họ nghĩ đến chuyện dừng lại. Niềm vui của họ là thấy những suất cơm được trao đi, là ánh mắt nhẹ nhõm của người nhận. Phía sau những người phụ nữ ấy là sự lặng thầm ủng hộ của gia đình. Những người chồng, người con hiểu và san sẻ, để các bà, các chị có thể yên tâm gắn bó với công việc thiện nguyện suốt nhiều năm trời. 25 năm, bếp ăn từ thiện đã nhận nhiều bằng khen, giấy khen. Nhưng với những người trong cuộc, phần thưởng lớn nhất không nằm ở đó. Đó là khi một bệnh nhân vượt qua cơn nguy kịch. Là khi một gia đình bớt đi gánh nặng. Là khi một đứa trẻ có thể tiếp tục đi học nhờ sự hỗ trợ âm thầm từ những tấm lòng xa lạ. Có những câu chuyện kéo dài qua nhiều năm, như một sợi dây nối giữa những con người chưa từng quen biết. Có người bệnh nghèo được giúp đỡ, rồi con cái họ lại được tiếp sức để theo đuổi ước mơ học hành. Những vòng tròn yêu thương cứ thế lan rộng, lặng lẽ mà bền bỉ. Trong buổi kỷ niệm 25 năm, không cần những lời hoa mỹ, chỉ cần nhắc lại một điều rất giản dị: Nếu mỗi người có thể cho đi một chút – một bữa cơm, một bàn tay, một tấm lòng – thì cuộc sống này sẽ bớt đi rất nhiều nhọc nhằn. Bếp ăn từ thiện của Nhà thương Phú Yên, sau 25 năm, vẫn vậy. Vẫn đỏ lửa mỗi ngày. Vẫn ấm tình người như thuở ban đầu.
https://www.facebook.com/reel/956513627300199